1800 6213

fapage facebook

BẰNG CHỨNG KHOA HỌC VỀ SỰ AN TOÀN CỦA SODIUM LAURYL SULFATE (SLS) ĐỐI VỚI SỨC KHỎE CON NGƯỜI

TẤT CẢ VỀ SODIUM LAURYL SULFATE (SLS)

 

Sodium lauryl sulfate an toàn, hiệu quả và phân hủy sinh học

 

Do sự phức tạp của các thuật ngữ hóa học và việc phổ biến của những nghiên cứu khoa học còn hạn chế nên các thông tin chi tiết trong các nghiên cứu về SLS không phải ai cũng có thể đọc hiểu một cách chính xác và rất dễ dẫn đến sự hiểu nhầm trầm trọng cho người đọc.

 

Đã có những hiểu lầm về SLS tác động tới sức khỏe con người được tuyên bố trên các phương tiện truyền thông chưa được xác minh một cách khoa học.

 

Những tuyên bố này cho thấy các công trình khoa học đã bị hiểu sai và được sử dụng theo cách mà các tác giả không có ý định cung cấp cái nhìn sâu sắc về tác động sức tới khỏe con người của SLS.

 

SLS là một chất hoạt động bề mặt anion thường được sử dụng trong các sản phẩm làm sạch. Trong nhiều thập kỷ, chất này đã bị những đánh giá tiêu cực từ phía người tiêu dùng vì những giải thích không chính xác về tài liệu khoa học và sự nhầm lẫn giữa SLS và hóa chất có cùng tên.

 

Chúng tôi đã xem xét hồ sơ độc tính đối với con người của SLS và khẳng định rằng nó an toàn để sử dụng trong các sản phẩm như dược mỹ phẩm.

 

LỜI TỰA

 

Sodium lauryl sulfate (SLS) còn được gọi là natri laurilsulfate hoặc natri dodecyl sulfate, là một chất hoạt động bề mặt anion thường được sử dụng làm chất tẩy rửa trong các sản phẩm làm sạch đồ gia dụng và mỹ phẩm.

 

Nồng độ SLS được tìm thấy trong các sản phẩm thay đổi tùy theo sản phẩm và nhà sản xuất, nhưng thường dao động từ 0,01% - 50% trong các sản phẩm mỹ phẩm và 1% - 30% trong các sản phẩm tẩy rửa.

 

SLS có thể được tổng hợp hóa học hoặc có nguồn gốc tự nhiên. Đối với việc tổng hợp hóa học, SLS được tổng hợp bằng ứng rượu lauryl từ nguồn dầu mỏ hoặc thực vật với lưu huỳnh trioxide để tạo ra hydro lauryl sulfate, sau đó được trung hòa với natri cacbonat để tạo ra SLS.

 

SLS (CAS # 151-21-3; MW 288,38 g / mol; pH 7,2) là hợp chất không bay hơi, tan trong nước (100 -150 g / L ở nhiệt độ phòng) với hệ số phân chia (log Pow) là 1,6 - nó là một hợp chất tương đối ưa nước. Nói chung, các hợp chất ưa nước có hệ số hấp phụ thấp và các yếu tố về độ tập trung sinh học thấp (BCFs). BCF cho SLS nằm trong khoảng từ 2.1 - 7.1. Các sản phẩm chứa SLS xả nước thải ra môi trường thông qua hệ thống nước thải hộ gia đình. Trong môi trường, trên 99% SLS dễ dàng phân hủy sinh học thành các thành phần không độc hại theo tiêu chuẩn OECD.

 

Người tiêu dùng có thể tiếp xúc với SLS bằng cách sử dụng các sản phẩm có chứa thành phần này: Kem đánh răng, sữa rửa mặt, dung dịch vệ sinh, nước rửa chén...

 

Việc phơi nhiễm với SLS từ các sản phẩm chứa SLS phụ thuộc vào tần suất hoạt động vệ sinh gia đình, được báo cáo là trung bình 1- 2 lần mỗi tuần. Chất tẩy rửa không nên tiếp xúc trực tiếp với các thành phần của sản phẩm. Tuy nhiên, việc sử dụng sai sản phẩm có thể có khả năng gây ra các hiện như đỏ, ngứa, mẩn (da và mắt) hoặc tiếp xúc với đường hô hấp.

 

Việc tiếp xúc bằng miệng với các sản phẩm chứa SLS là không thể xảy ra - chủ yếu là ở trẻ em - do nuốt phải vô tình. Với việc sử dụng thường xuyên các sản phẩm chứa SLS để gây ra các tình trạng như đỏ, ngứa và mẩn qua da hoặc đường hô hấp dự kiến ​​sẽ thấp do độ bay hơi thấp và tốc độ hấp thu qua da của SLS thấp.

 

Từ đầu những năm 1990, thông tin sai lệch về độc tính gây ra cho môi trường và sức khỏe người dùng của SLS đã dẫn đến sự nhầm lẫn và lo ngại của người tiêu dùng về sự an toàn. Vì tài liệu khoa học vốn dễ bị hiểu sai bởi công chúng, các tuyên bố về sự an toàn và về sức khỏe từ các chiến dịch tiếp thị không phải lúc nào cũng tương ứng với các bằng chứng khoa học được mới nhất.

 

Thông thường, các thông tin về sản phẩm tiêu dùng sử dụng ngôn ngữ theo những cách có thể gây hiểu lầm cho phần lớn người tiêu dùng.

 

Đánh giá về độc tính với con người và môi trường của SLS được thực hiện để bảo đảm làm sáng tỏ những rủi ro và lợi ích về việc sử dụng SLS trong công thức sản phẩm tẩy rửa gia dụng và mỹ phẩm.

 

THÔNG TIN SƠ LƯỢC VỀ ĐỘC TÍNH CỦA SLS

 

Sodium lauryl sulfate (SLS) gì chất gì?

 

Ở đây, việc cung cấp một đánh giá về độc tính với con người của SLS để giải quyết các mối quan tâm phổ biến nhất của người tiêu dùng về thành phần này.

 

Các tuyên bố không có căn cứ liên quan đến sự an toàn của SLS được tìm thấy trên báo in và phương tiện truyền thông trực tuyến được sử dụng để minh họa nguồn gốc của một số quan niệm sai lầm phổ biến.

 

Mỗi tiêu chí về sức khỏe con người được đánh giá dựa trên bằng chứng khoa học được đánh giá ngang hàng về tính chính xác và giá trị. Đánh giá này cho thấy rõ những rủi ro và lợi ích đã biết khi sử dụng các sản phẩm có chứa SLS.

 

Bảng 1 tóm tắt dữ liệu độc tính trên SLS

 

Đường uống (chuột)

Qua da

Đường thở

Liều thấp nhất hấp thụ hàng ngày

(gây độc cho gan)

Gây độc trong nước

(cá)

Nồng độ (liều gây chết người)

1288 mg/kg

2000–20000 mg/kg

>3900 mg/m3/1H

100 mg/kg/day

1–12 mg/L

 

 

 ĐỘC TÍNH CẤP TÍNH

 

1. Kích ứng mắt

 

Giống như hầu hết các thành phần hóa học, SLS có thể gây khó chịu cho mắt khi được tiếp xúc dưới dạng nguyên liệu thô hoặc ở nồng độ cao. Ở nồng độ <0,1% (w/w), SLS không gây dị ứng cho mắt của động vật thí nghiệm.

 

Vì lý do này, bắt buộc các nhà sản xuất sản phẩm tiêu dùng phải kiểm tra thành phẩm cho kích ứng mắt. Ủy ban An toàn Sản phẩm Tiêu dùng Hoa Kỳ (CPSC; 16 CFR §1500) yêu cầu các nhà sản xuất sản phẩm tiêu dùng thực hiện các thử nghiệm kích thích đặc trưng cho độc tính mắt của sản phẩm. Các nhà sản xuất được yêu cầu dán nhãn sản phẩm với các cảnh báo phù hợp và thông tin sơ cứu theo các yêu cầu ghi nhãn bắt buộc của CPSC.

 

“SLS đã từng được trích dẫn là gây tổn thương và mù mắt nghiêm trọng”

 

Những tuyên bố này thường dẫn nguồn trong một nghiên cứu được công bố bởi Green et al.14 trong tạp chí Lens and Eye Toxomatic Research. Nghiên cứu cho thấy rằng sau khi xảy ra tổn thương vật lý hoặc hóa học cho mắt, việc tiếp xúc giác mạc với nồng độ SLS cao có thể dẫn đến quá trình chữa bệnh chậm lạiNhững phát hiện được trình bày bởi Green et al.14 không cho thấy rằng việc tiếp xúc với mắt đối với các sản phẩm tiêu dùng có chứa SLS có thể gây mù hoặc tổn thương nghiêm trọng cho giác mạc.

 

Để đáp lại sự chú ý của truyền thông được tạo ra bởi một công ty thúc đẩy chiến dịch chống SLS vào thời điểm đó - Green, tác giả chính của nghiên cứu, đã được phỏng vấn về vấn đề này. Green tuyên bố rằng công ty đã trích dẫn sai kết quả và những tuyên bố được đưa ra thì không dựa theo nghiên cứu của ông. Luật sư pháp lý của ông sau đó đã gửi thư cho công ty nêu rõ:

 

“…Việc trích dẫn nghiên cứu của ông ấy không chỉ đơn giản là giải thích sai, nó hoàn toàn sai. Bằng cách trích dẫn nghiên cứu của mình để hỗ trợ cho các kết luận sai lầm, bạn đã phỉ báng Tiến sĩ Green. Trên thực tế, [bạn có] thậm chí quy kết các trích dẫn cho Tiến sĩ Green mà ông chưa bao giờ viết hoặc nói, và ông sẽ không bao giờ viết hoặc nói.”

 

Trong trường hợp này, việc công bố các kết quả hiểu sai không chỉ gây ra sự bất đồng trong công chúng mà còn gây ra hậu quả nghiêm trọng cho các nhà nghiên cứu khoa học.

 

Tuyên bố sai lần thứ hai về SLS tác động lên mắt được thực hiện là mối liên hệ của SLS với sự hình thành đục thủy tinh thể.

 

Khiếu nại về SLS gây ra sự hình thành đục thủy tinh thể được trích dẫn một nghiên cứu năm 1987 trên Tạp chí Hóa học sinh học. Nghiên cứu này - cùng với một số nghiên cứu khác.

 

SLS để mô hình hóa sự hình thành đục thủy tinh thể bằng thực nghiệm. Trong môi trường phòng thí nghiệm có kiểm soát, sự hình thành đục thủy tinh thể có thể được tạo ra bằng cách nhúng thấu kính của mắt vào dung dịch SLS đậm đặc. Mặc dù SLS đậm đặc có tác dụng như một chất gây kích ứng thực nghiệm, nhưng điều này không liên quan đến việc đánh giá mức độ phơi nhiễm của con người với SLS trong các sản phẩm.

 

Kích ứng mắt đã được gây ra trên cơ thể bằng cách sử dụng nồng độ SLS tương đương với sản phẩm chăm sóc cá nhân có chứa 20% SLS. Tuy nhiên, điều này đã xảy ra sau khi mắt của động vật thí nghiệm tiếp xúc với 0,5 ml dầu gội trong 14 ngày. Trong khi SLS rất hữu ích trong việc nghiên cứu sự hình thành và sửa chữa đục thủy tinh thể trong môi trường phòng thí nghiệm, các nghiên cứu về tính chất này không phù hợp để đánh giá nguy cơ con người tiếp xúc với SLS trong các sản phẩm chứa SLS.

 

Hơn nữa, cần lưu ý rằng việc giải phẫu mắt làm cho việc tiếp xúc trực tiếp của ống kính với SLS là không thể, vì nó nằm sâu trong mắt được bảo vệ bởi giác mạc, và do đó, không dễ bị phơi nhiễm thông qua việc sử dụng sản phẩm tiêu dùng thông thường. Như vậy, mối quan hệ giữa SLS trong các sản phẩm tiêu dùng và hình thành đục thủy tinh thể không được chứng minh một cách khoa học.

 

2. Kích ứng da

 

Các nghiên cứu về độc tính qua da chứng minh rằng việc tiếp xúc 24 giờ với dung dịch chứa SLS 1% 2% (w/w) có thể làm tăng mất nước qua màng cứng của lớp sừng - lớp ngoài cùng của da - và gây viêm da nhẹ. Thử nghiệm ở người (thường là phơi nhiễm 24 giờ) xác nhận rằng nồng độ SLS> 2% được coi là gây kích ứng với da bình thường. Kích ứng da cũng có xu hướng tăng theo nồng độ SLS và thời gian tiếp xúc trực tiếp. Trong thực tế, việc tiếp xúc của da với SLS trong các sản phẩm tiêu dùng có nhiều khả năng kéo dài trong vài phút thay vì hàng giờ.

 

Các sản phẩm làm sạch có chứa SLS có khả năng gây kích ứng da nếu không được pha chế đúng cách, nhưng các sản phẩm có chứa SLS không chắc chắn gây kích ứng da. Phát triển công thức đúng cách bao gồm các chiến lược giảm thiểu kích ứng (như thêm chất hoạt động bề mặt) và có thể sản xuất các sản phẩm với SLS nhẹ và không gây dị ứng cho da. Tuy nhiên, do tiềm năng kích ứng, các nhà sản xuất sản phẩm tiêu dùng được yêu cầu tiến hành thử nghiệm để xác định đặc tính độc tính của sản phẩm và dán nhãn sản phẩm với các cảnh báo thích hợp và thông tin sơ cứu theo yêu cầu ghi nhãn bắt buộc của CPSC.

Một tuyên bố sai lầm khác là SLS ăn mòn da. Hóa chất ăn mòn là những chất gây tổn thương không thể phục hồi hoặc phá hủy da do tiếp xúc trực tiếp với da. Các bảng dữ liệu an toàn vật liệu cho SLS không phân loại chất này là vật liệu ăn mòn và không yêu cầu bất kỳ biện pháp phòng ngừa đặc biệt nào. Như vậy, các tuyên bố về SLS gây ra ăn mòn da là không chính xác.

 

3. Nhiễm độc đường uống

 

Độc tính cấp tính đường uống liên quan đến các tác dụng phụ ngay lập tức do nuốt phải một chất. Độc tính cấp tính đường miệng của các thành phần riêng lẻ và các sản phẩm có công thức được đo bằng liều gây chết trung bình (LD50), cho biết số lượng theo trọng lượng (thường tính bằng miligam chất trên mỗi kg trọng lượng cơ thể) cần thiết để tiêu diệt một nửa số động vật thí nghiệm nhận được liều đó. Thành phần và công thức có LD50 là, 0005.000 mg/kg được phân loại là không độc hại. 12 Độc tính cấp tính của SLS là nguyên liệu thô được báo cáo là từ 600 đến 1.288 mg/kg (ở chuột).

 

Độc tính qua đường uống SLS là điều có thể xảy ra, nhưng nó còn liên quan đến sự đánh giá an toàn chung của SLS. Điều quan trọng cần nhớ là độc tính của một sản phẩm tiêu dùng có công thức được quyết định bởi toàn bộ công thức, chứ không phải bởi độc tính của một thành phần riêng lẻ. Điều này có nghĩa là trong khi SLS là nguyên liệu thô ở nồng độ 100% có thể có LD50> 5.000 mg/kg, các công thức có chứa nồng độ SLS pha loãng hoặc ít hơn không nhất thiết là độc hại và thậm chí có thể không độc hại.

 

Điều này cũng đúng với việc sử dụng SLS trong các sản phẩm thực phẩm và giải thích tại sao SLS được liệt kê trong danh sách các chất phụ gia đa năng của FDA (FDA) được phép thêm trực tiếp và gián tiếp vào thực phẩm.

 

Lưu ý rằng hóa chất có một liều độc hại, và nhiều loại thực phẩm phổ biến có thể được phân loại là độc hại. Ví dụ, natri clorua (muối ăn) có LD50 là 3.000 mg/kg, làm cho nó có độc tính vừa phải theo định nghĩa.

 

ĐỘC TÍNH MÃN TÍNH

 

1. Gây ung thư

 

Cáo buộc nghiêm trọng nhất từ ​​trước đến nay là SLS gây ung thư. Nguồn gốc của tuyên bố này là không chắc chắn, nhưng có khả năng nó bắt nguồn từ nhiều giải thích sai của tài liệu khoa học.

 

Không có bằng chứng khoa học nào chứng minh rằng SLS là chất gây ung thư

 

SLS không được liệt kê là chất gây ung thư bởi Cơ quan Nghiên cứu Ung thư Quốc tế (IARC); Chương trình Chất độc Quốc gia Hoa Kỳ; Dự luật 65 danh sách các chất gây ung thư; Cơ quan bảo vệ môi trường Hoa Kỳ; và Liên minh châu Âu.

 

Năm 1998, Hiệp hội Ung thư Hoa Kỳ (ACS) đã xuất bản một bài báo cố gắng sửa chữa quan niệm sai lầm của cộng đồng về SLS.32 Bất kể, tuyên bố sai về SLS phổ biến trên các phương tiện truyền thông mạng xã hội khiến người tiêu dùng phát triển mối lo ngại đáng kể về SLS trong các sản phẩm tiêu dùng.

 

Quan niệm rằng SLS là chất gây ung thư thường dựa trên các nghiên cứu sử dụng thành phần này để đánh giá khả năng gây ung thư của các tác nhân khác. Một bài báo được viết bởi Birt et al.36 thường được trích dẫn là hỗ trợ cho tuyên bố gây ung thư của SLS. Tuy nhiên, đây là một ví dụ khác về việc giải thích sai công khai và kết quả phổ biến thông tin không chính xác. Trong nghiên cứu của Birt et al.35, SLS đã được sử dụng như một phương tiện để xử lý tác nhân được thử nghiệm. Không có bằng chứng chứng minh tác hại gây ung thư của SLS đã được báo cáo. Rõ ràng rằng việc sử dụng phổ biến SLS như một tác nhân hòa tan trong các nghiên cứu độc học đã dẫn đến sự nhầm lẫn của cộng đồng xung quanh về độc tính mãn tính của SLS.

 

Các cáo buộc khác tố cáo SLS là chất gây ung thư chỉ ra phản ứng hóa học giữa SLS và formaldehyd tạo ra nitrosamine dưới dạng sản phẩm phụ. Tuy nhiên, SLS và formaldehyd không thể phản ứng và tạo thành nitrosamine. Nitrosamines chứa hai nguyên tử nitơ, nhưng cả SLS và formaldehyd đều không chứa nguyên tử nitơ. Do đó, cả hai không thể phản ứng để tạo thành nitrosamine chứa nitơ. Mặc dù nitrosamine có liên quan đến một số loại ung thư và nhiều loại được IARC phân loại là chất gây ung thư đã biết, có thể hoặc có thể xảy ra tùy thuộc vào loài hóa học, chúng không thể liên quan đến sự có mặt và việc sử dụng SLS.

 

Một sản phẩm phụ gây ung thư khác là 1,4-dioxane, gây hiểu lầm tới SLS. 1,4-dioxane được phân loại là có khả năng gây ung thư cho người bởi IARC và tiềm năng của một số chất hoạt động bề mặt - như natri laureth sulfate (còn gọi là natri laureth sulfate (còn gọi là natri) lauryl ether sulfate hoặc SLES) - bị nhiễm 1,4-dioxane trong quá trình ethoxyl hóa. Ô nhiễm được ngăn chặn bởi thiết bị sản xuất, chất hoạt động bề mặt không ethoxyl hóa, như SLS, không có cùng nguy cơ gây nhiễm 4-dioxane. Tuy nhiên, điều quan trọng cần lưu ý là tiềm năng ô nhiễm chéo trong quá trình sản xuất vẫn tồn tại. Các nhà sản xuất SLS và các sản phẩm có chứa SLS có thể thực hiện các phân tích hóa học để xác nhận xem có mức 1,4-dioxane có thể phát hiện được trong thành phần SLS hoặc sản phẩm tiêu dùng có công thức hay không.

 

2. Độc tính trên nội tạng

 

Có một số trang báo mạng đưa tin rằng SLS hấp thụ vào máu, tích tụ trong tim, gan, phổi và não và gây ra tổn thương.

 

Khiếu nại tác độc này được trích dẫn từ Báo cáo của Tạp chí Thành phần Mỹ phẩm (CIR) về sự an toàn của SLS, trong đó có một đánh giá toàn diện về sự hấp thụ và bài tiết SLS ở người và động vật.

 

Tuy nhiên, CIR kết luận rằng trong khi SLS có thể được hấp thụ qua da khi bôi trực tiếp, phần lớn vật liệu vẫn ở trong hoặc trên bề mặt da. SLS được hấp thụ vào máu sẽ được gan chuyển hóa nhanh chóng thành các chất chuyển hóa tan trong nước nhanh hơn được bài tiết qua nước tiểu, phân. Không có bằng chứng trong báo cáo CIR hoặc trong các tài liệu khoa học nói chung rằng việc SLS  tích lũy trong các cơ quan quan trọng và liên quan đến độc tính toàn thân hoặc tổn thương cơ quan quan trọng. Như vậy, các cáo buộc rằng SLS sẽ tích lũy trong cơ thể người và gây tổn thương nội tạng là không chính xác.

 

3. Độc tính trên da liễu

 

  • Rụng tóc

 

Báo cáo CIR cũng được trích dẫn rằng SLS có thể gây rụng tóc và hói đầu. Báo cáo CIR nêu rõ như sau:

 

Các nghiên cứu với phóng xạ trên da chuột với SLS cho thấy rằng sự lắng đọng nhiều của chất tẩy trên bề mặt da và trong nang lông; tổn thương nang tóc có thể xảy ra do sự lắng đọng như vậy.”

 

Báo cáo tiếp tục nói rằng nồng độ SLS cao có thể ảnh hưởng đến tóc, nhưng không có bằng chứng nào được đưa ra cho thấy phơi nhiễm SLS gây rụng tóc. Thay vào đó, báo cáo khuyến cáo rằng các sản phẩm mỹ phẩm áp dụng cho da không chứa nồng độ SLS > 1% do khả năng lắng đọng trên nang lông.1,2 Ngoài ra, báo cáo cho biết cần phải nghiên cứu thêm để làm sáng tỏ các tác dụng thực sự của sự lắng đọng. Kể từ năm 2015, không có bằng chứng khoa học nào được đưa ra cho thấy rằng việc tiếp xúc của da với SLS gây ra rụng tóc.

 

Một nghiên cứu được xuất bản năm 1998 bởi Tạp chí Da liễu châu Âu cũng được trích dẫn là SLS có thể gây rụng tóc. Nghiên cứu này nghiên cứu tác động của việc oxy hóa đối với kích ứng da và sử dụng SLS làm chất kích thích thực nghiệm. Không có thảo luận về rụng tóc. Như trong báo cáo của CIR, các nhà nghiên cứu của nghiên cứu này đã xác định sự lắng đọng SLS ở gốc nang lông nhưng không đưa ra kết luận về tác động của sự lắng đọng này trên tóc. Nghiên cứu không cho thấy SLS gây ra hoặc góp phần vào việc rụng tóc mãn tính. Nhìn chung, không có dữ liệu nào được tạo ra để làm sáng tỏ những ảnh hưởng lâu dài của sự lắng đọng SLS đối với nang tóc, nhưng dựa trên việc sử dụng SLS rộng rãi và lâu dài trong các sản phẩm chăm sóc tóc, rất khó có thể xảy ra. Nhìn chung, các tuyên bố liên quan đến việc sử dụng các sản phẩm chứa SLS gây rụng tóc không được chứng minh một cách khoa học.

 

  • Độ nhạy cảm

 

Một tuyên bố không có căn cứ khác về SLS là nó có thể gây mẫn cảm da nghiêm trọng. Chất nhạy cảm là một chất gây ra quá mẫn thông qua quá trình dị ứng, điều này trở nên rõ ràng khi tái sử dụng cùng chất trên da. Không có bằng chứng khoa học nào chứng minh rằng SLS có khả năng nhạy cảm. SLS không được liệt trong bất kỳ danh sách các chất nhạy cảm đã biết hoặc nghi ngờ. Do đó, nói rằng SLS là chất nhạy cảm là không chính xác.

 

ĐỘC TÍNH MÃN TÍNH KHÁC

 

Ở mức độ thấp hơn, các tuyên bố về SLS gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe mãn tính - chẳng hạn như gây đột biến, độc tính liên quan đến sinh sản và phát triển, nhiễm độc thần kinh và gián đoạn nội tiết - đã được đưa ra mà không có bằng chứng đầy đủ. Theo cơ sở dữ liệu của Thư viện Y khoa Quốc gia TOXNET®, SLS không được phân loại là chất gây đột biến đã biết hoặc nghi ngờ, chất độc sinh sản hoặc phát triển, chất độc thần kinh hoặc chất gây rối loạn nội tiết.

 

Hàm lượng biobase

Hàm lượng biobase của một thành phần là một tiêu chí chính để hình thành các sản phẩm tiêu dùng bền vững. Hàm lượng biobase của một thành phần hoặc công thức là tỷ lệ phần trăm của các phân tử carbon trong hóa chất hoặc công thức có nguồn gốc từ một nguồn tái tạo - chẳng hạn như dầu dừa hoặc dầu hạt cọ. Hàm lượng sinh học của SLS có nguồn gốc thực vật là 100%, điều này cho thấy rằng tất cả các carbon trong phân tử có nguồn gốc từ một nguồn thực vật. Để so sánh, SLES - một chất hoạt động bề mặt thường được sử dụng trong các công thức sản phẩm làm sạch - là một chất hoạt động bề mặt ethoxylated có chứa các phân tử carbon có nguồn gốc từ dầu mỏ. SLES ethoxylated với hóa dầu có hàm lượng biobase là ∼76%. Từ quan điểm bền vững và sức khỏe môi trường, tìm nguồn cung ứng chất hoạt động bề mặt như SLS có nguồn gốc từ thực vật để tránh phát sinh thêm các tác động đến môi trường và sức khỏe con người do khai thác dầu mỏ và sản xuất hóa dầu.

 

KẾT LUẬN:

 

Việc xem xét độc tính của SLS xác nhận rằng SLS là một chất hoạt động bề mặt có thể chấp nhận để sử dụng trong các công thức sản phẩm làm sạch từ những nghiên cứu về độc tính và tính bền vững.

 

Nhiều năm chiến dịch tẩy chay SLS đã dẫn đến sự nhầm lẫn của người tiêu dùng về sự an toàn của SLS. Tuy nhiên, mối quan tâm chính - SLS có khả năng gây kích ứng mắt và da - có thể dễ dàng giải quyết bằng cách phát triển công thức phù hợp và thử nghiệm kích ứng thích hợp được thực hiện bởi các nhà sản xuất sản phẩm.

 

SLS được coi là một nguyên liệu bền vững vì hàm lượng 100% sinh học, khả năng phân hủy sinh học và khả năng tích lũy sinh học thấp. Các nghiên cứu về độc tính của SLS để sử dụng trong các sản phẩm tẩy rửa khi được chế tạo để giảm thiểu khả năng gây khó chịu của nó. Người ta kết luận rằng việc sử dụng SLS trong các công thức làm sạch sản phẩm không gây ra rủi ro cho người tiêu dùng hoặc môi trường vì sự hiện diện của thành phần, và nếu được pha chế đúng cách và đủ điều kiện, không gây nguy hiểm cho sức khỏe và sự an toàn của con người.

 

Do đó, nhận thức rằng SLS là mối đe dọa đối với sức khỏe con người không được công nhận về mặt khoa học và các tuyên bố ngược lại nên được coi là sai và gây hiểu lầm.

 

(Nguồn: PMC - Website uy tín hàng đầu thế giới về khoa học)

https://www.ncbi.nlm.nih.gov/pmc/articles/PMC4651417/

 

Bài viết khác

https://www.facebook.com/sanphamchobabauvabe/